Mạnh Mẽ Vượt Lên Chính Mình của Kim Duyên Nguyễn – cô gái khuyết tật bẩm sinh 2 chân do chứng bại não vận động

MẠNH MẼ VƯỢT LÊN CHÍNH MÌNH

♥️ Vượt qua mặc cảm khuyết tật bẩm sinh 2 chân do chứng bại não vận động, vượt qua mất mát vắng đi người mẹ thân yêu, Kim Duyên mạnh mẽ trưởng thành, trở thành điểm tựa cho Cha và cho chính mình. ♥️

AIA Việt Nam mời bạn lắng nghe câu chuyện của Kim Duyên Nguyễn - Một câu chuyện xúc động từ cuộc thi "Chia sẻ câu chuyện sống khỏe" _ Mạnh Mẽ Về Đích 👇

------------------------------------------------

"Là cô bé khuyết tật bẩm sinh hai chân do chứng bại não vận động, từ bé đến lớn tôi luôn được mẹ yêu chiều, chăm sóc. Bà còn dành cho tôi sự tôn trọng, cho tôi sự chính kiến và mạnh mẽ.

Tôi được mẹ cho học trong môi trường hòa nhập, tính cách của tôi lanh lẹ hơn các bạn đồng cảnh ngộ. Cũng vì lý do này, học chậm nhưng được cái chăm bù đắp; cùng với sự ủng hộ của mẹ; sự yêu thương, quý mến của thầy cô, bạn bè; tôi cũng hoàn thành chương trình phổ thông.

Hành trình tiếp theo ba cùng tôi “dãi nắng, dầm mưa”, ngày ngày tờ mờ sáng phải đi từ nhà (Quận 2) qua trường dạy nghề cho người khuyết tật (Quận 3). Năm đó, ba mẹ đã hơn 50, nên chuyện tôi theo học lớp Tin học văn phòng là cả kỳ vọng lẫn mong mỏi của ba mẹ, rằng con gái sẽ có một cái nghề để nuôi thân khi tương lai chỉ còn lại một mình. Nhưng học xong, chẳng như “lời hứa hẹn”, "quảng cáo" là những người như tôi sẽ có nguồn tài chính ổn định, giảm bớt gánh nặng cho gia đình ... Tôi tiếp tục là nỗi lo canh cánh của gia đình, nhất là mẹ.

Mẹ thương tôi vô cùng! Bà cưng chiều tôi hết nấc: tay tôi yếu nên hôm nào nhà ăn cơm với cá, mẹ đều dẻ xương, gắp vào chén, ăn xong, mẹ chẳng cho tôi “động móng tay”. Có nhiều người trách mẹ là dạy tôi lối sống ỷ lại. Lắm lúc, tôi gắt gỏng vì ... “mấy bà tám”, cũng có khi tôi giận ngược lại mẹ vì bà lúc nào cũng xem tôi như đứa trẻ.

Lúc đó, tôi đâu biết được: Ngày tôi “xa mẹ” thật gần! Mẹ ra đi là biến cố lớn của gia đình. Tôi ngỡ ngàng đến vô thức! Bạn bè của mẹ đến viếng, họ bảo rằng thấy tôi rất bình tĩnh. Mà bình tĩnh thật, tôi cũng không hiểu và giải thích được vì sao nữa. Tôi vốn thương mẹ nhiều, và ở hoàn cảnh của tôi, lẽ ra tôi phải "khóc ngất"!

Ngôi nhà chỉ còn hai cha con. Ba thì không tâm lý như mẹ. Ông tất bật với công việc bảo vệ ở độ tuổi U70, cố gắng duy trì cuộc sống của gia đình và cả tình thương dành cho đứa con gái tật nguyền. Tôi hiểu tất cả, nhưng hai cha con hiếm khi có “tiếng nói chung”, nên quãng thời gian sau, tôi càng không thể thoát ra được nỗi đau mất mẹ. Tôi như khóc bù cho "ngày hôm ấy".

Yếu đuối là thế, nhưng cuộc sống vẫn tiếp diễn. Bản năng sinh tồn và có lẽ cũng nhờ một phần khô khan, “bỏ mặc” của ba, tôi bắt đầu học nấu ăn từ Youtube, lau dọn, rửa chén, ... ra dáng là “bản sao” của mẹ. Ba chưa bao giờ hé môi khen tôi nhưng tôi biết trong lòng ông cũng rất vui.

Và tôi cũng có duyên gặp được những người bạn, những vị ân nhân: nhà văn - nhà biên kịch Thanh Bình Nguyên, nhà thơ Phạm Ngọc Dũ – những người thầy đã khai sáng, giúp đỡ để những truyện ngắn đầu tay: Yêu không hối tiếc, Tái hôn, Mẹ tôi, ... mang tên mẹ Trần Kim Lợi có mặt trên trang chủ Văn chương Phương Nam (Vanchuongphuongnam.vn).

Đó là cuộc sống của tôi bây giờ. Biến cố lớn có lúc làm tôi ngã quỵ trong nước mắt nhưng đó cũng là cơ hội cho tôi khai mở và hoàn thiện bản thân. Bên cạnh những hối tiếc, mất mát lại chính là sự trưởng thành."

#ManhMeVietNam #AIAOneBillion #AIAVietnam